1. “Ghi chú Bài giảng 24-25. Bài học từ khủng hoảng 2008“ Jonathan R. Pincus, Chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright.
Theo đó nguyên nhân trực tiếp của khủng hoảng là do việc mở rộng tín dụng cho các đối tượng có rủi ro tín dụng cao vay mua bất động sản, đồng thời với việc chứng khoán hóa các khoản vay này, khiến cho không ai có động cơ giám sát chất lượng việc cho vay.
Nhưng nguyên nhân sâu xa của cuộc khủng hoảng là do những yếu tố cơ cấu, trong đó có 3 yếu tố:
Thứ nhất, bất cân đối kinh tế vĩ mô toàn cầu. Sự “dư thừa tiết kiệm” của của thế giới đã cung cấp cho Mỹ nguồn tín dụng dồi dào. Người Mỹ trở thành “người tiêu dùng cứu cánh”. Nhưng quan trọng hơn là nguồn tín dụng này được chuyển vào đầu cơ tài sản.
Thứ hai, bất bình đẳng kinh tế ở Mỹ. Điều này dẫn đến việc phụ thuộc nhiều hơn vào vay nợ để duy trì mức sống.
Thứ ba, là việc nới lỏng các quy định tài chính.
2. “Giảng dạy kinh tế sau khủng hoảng 2008“, Nguyễn Hoài Bảo, Đại học Kinh Tế Tp. Hồ Chí Minh.
Một trong những nội dung được trình bày là những tranh luận về sự thất bại của lý thuyết kinh tế với cuộc khủng hoảng 2008.
3. Khủng hoảng kinh tế và khủng hoảng trong kinh tế (học), GS. Trần Hữu Dũng.
(còn tiếp)
Popularity: 13% [?]
Em thấy cái này lý do thứ 3 là ok. Còn 2 lý do trên thấy sao sao đó. Vì trước giờ đâu phải đến năm 2008 mới có dư thừa tiết kiệm và có sự bất bình đẳng kinh tế tại Mỹ. Phần lớn là do quá trình quản lý tài chính thui.